Đồng hồ

Tìm kiếm

Google

Báo mới.

Xin chào quý thầy cô

Xin mời dùng trà

Tr?hanh

Danh ngôn song ngữ.

Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Thị Thanh Hảo)

Điều tra ý kiến

Khi buồn bạn thường làm gì?
Im lặng
Khóc
Đi lang thang 1 mình
Tâm sự với ai đó
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Cảnh đẹp

    Bấm vào cá nhé!

    Chào mừng quý vị đến với Mỗi ngày một niềm vui! .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > 1 phút trải lòng >

    Bình yên...

    Nhũng cảm xúc giằng xé vẫn đang tồn tại. Thứ cảm giác sợ sệt một cái gì đó mơ hồ không rõ ràng vẫn đang luẩn quẩn đâu đó xung quanh mình. Chỉ muốn được bình yên

    Có lẽ tất cả những gì viết trong blog "Cho những gì đã qua" và "Những đoản khúc

    Hình ảnh: Deviantart
     
    rời rạc" đối với ta không là đủ và chắc chắn thế rồi đối với một con người tham lam ích kỉ như ta biết thể nào là đủ. Đôi lúc những dòng cảm xúc, những dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi những bon chen lọc lừa của cuộc sống. Ta phải ngừng để nhường chỗ cho những gì thực dụng hơn.

    Nhưng…

    Mỗi khi một mình ta lại muốn viết tiếp những mạch cảm xúc bất tận đó. Ta đã từng gọi đó là viên ngọc viên ngọc cảm xúc của ta thô ráp cũ kĩ nhưng ta hài lòng với nó ta mãn nguyện khi đc gọt giũa nó theo ý thích của riêng ta...

    Ta không biết nên viết gì nữa, viết cái gì, viết ra sao? Viết về tình bạn, tình yêu hay cuộc sống? Về những giọt nước mắt, những nụ cười, hạnh phúc hay nỗi buồn? Dường như tất cả những điều đó đều có một cái tên chung: Định mệnh!

    Vâng định mệnh đã gắn với ta với tất cả mọi người từ khi sinh ra. Có bao giờ bạn nhìn vào lòng bàn tay mình bàn tay thon với những đường chỉ ngang dọc như những con đường, những con đường vui buồn thời thơ dại đã qua và những con đường rộng mở của tương lai những con đường đó đang dang tay đón chờ những bước đi chập chững của ta trong cuộc đời... Đó có thể là những con đường gồ ghề khúc khuỷu, đó có thể là bằng phẳng yên bình nhưng ta vui vì ta đã chọn nó ta sẽ cố gắng để đi hết quãng đường đó với một niềm tin và hy vọng bất diệt...

    Hạnh phúc, đau khổ, nụ cười, nước mắt ở phía cuối con đường ta nào biết được. Chỉ ước mơ mong gót hồng sẽ không phải bước đi trên những mũi chông những mũi gai và giông tố trên đường đời. Nhưng cuộc sống như vậy sẽ còn gì ý nghĩa còn gì thú vị phải không? Sóng yên bể lặng tất cả mọi thứ cứ bình lặng qua đi chẳng nhạt nhẽo lắm sao? Ta chỉ ước mơ có ai sẽ cùng ta chia sẻ những khó khăn, những gánh nặng mà cuộc sống mang lại cho ta. Ta chỉ ước mơ tìm về bên ai đó để tận hưởng cảm giác thanh bình, yên ả về một mái nhà, một tổ ấm... Biết rằng mơ chỉ là mơ, nhưng có ai lại không mơ?

    Xin kỉ niệm hãy cho ta sức mạnh để hướng tới những gì tốt đẹp nhất của cuôc sống, xin kỉ niệm đừng là những nhát dao đâm và trái tim bé bóng của ta. "Kỉ niệm không là dao Sao cắt lòng đau nhói"… Xin kỷ niệm hãy là những viên kẹo ngọt ngào, xin kỉ niệm hãy là những cơn gió mát lành trên con dường cuộc sống để trở thành những trạm dừng chân, như ngọn hải đăng giữa mênh mông đại dương để bước chân ta không mệt mỏi có thể đi về phía cuối đường...

    Ôi những con đường, những ngã rẽ của cuộc sống, ta chỉ ước mong được bình yên bên yêu thương, bình yêu bên gia đình, bạn bè và bình yên bên anh người yêu em

    Việt Báo (Theo_VietNamNet)

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Thanh Hảo @ 18:51 14/03/2010
    Số lượt xem: 453
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Blog Mỗi ngày một niềm vui

    Mỗi

    Mỗi ngày một niềm vui